16 thg 1, 2015

Nỗi buồn du lịch vùng biên ải.

Cách đây 20 năm, để đặt chân tới thác Bản Giốc (Cao Bằng) phải vượt qua hàng trăm cây số đường rừng, núi. Thật khó diễn tả cảm xúc lạ lùng cứ dâng trào khi lần đầu đứng nơi địa đầu Tổ quốc, chiêm ngưỡng thác nước cực kỳ dữ dội và hùng tráng.

Thác Bản Giốc
 Đáng tiếc bây giờ trở lại Bản Giốc, bạn sẽ hụt hẫng vì sự thô sơ, nghèo nàn dưới mức cho phép của một danh thắng được đánh giá vào bậc nhất Đông Nam Á. Việc đầu tư hạ tầng phục vụ du lịch tại Bản Giốc đến lúc này hầu như chưa có gì, ngoài một kiốt ở đầu dốc bán vé tham quan và lèo tèo vài cửa hàng tuềnh toàng bán hàng lưu niệm trống trước hụt sau.

Còn trên sông, khu vực hai nước Việt Nam và Trung Quốc thống nhất cùng khai thác du lịch thì toàn là bè, mảng Trung Quốc chở khách ngược xuôi, đông vui như trẩy hội. Hơn nữa, nhằm tăng sức hấp dẫn của đường tour, người ta đã thiết lập con đường hành lang để ra tận đỉnh thác hoặc tới những cột mốc dọc theo biên giới. Chắc hẳn là dân Việt, dù ai vô tư nhất khi thấy cảnh này cũng không khỏi ngậm ngùi, mặc cảm.

Cánh đồng tam giác mạch là địa điểm thu hút khác du lịch của Hà Giang
Cũng may trên sườn núi đối diện thác Bản Giốc, hiện Tổng công ty Du lịch Sài Gòn đang trong quá trình thi công xây dựng khu resort tiêu chuẩn 4 sao. Và cách đó không xa, một công trình tín ngưỡng Phật tích Trúc Lâm trong giai đoạn hoàn thiện đã phần nào an ủi khách phương xa. Hi vọng trong một tương lai không xa Bản Giốc và các địa điểm du lịch vùng biên ải khác của Việt Nam sẽ được Nhà nước đầu tư để thu hút khách du lịch và phát triển kinh tế.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét